Tuổi thơ dữ dội - Audiolibro Gratis

Tuổi thơ dữ dội - Audiolibro Gratis

Autor(es):

Idioma: Vietnamese
Género(s): Ficción literaria

1 / 53Tuổi thơ dữ dội (P1)

00:00
00:00
53 Capítulo(s)
  • 1. Tuổi thơ dữ dội (P1)
  • 2. Tuổi thơ dữ dội (P2)
  • 3. Tuổi thơ dữ dội (P3)
  • 4. Tuổi thơ dữ dội (P4)
  • 5. Tuổi thơ dữ dội (P5)
  • 6. Tuổi thơ dữ dội (P6)
  • 7. Tuổi thơ dữ dội (P7)
  • 8. Tuổi thơ dữ dội (P8)
  • 9. Tuổi thơ dữ dội (P9)
  • 10. Tuổi thơ dữ dội (P10)
  • 11. Tuổi thơ dữ dội (P11)
  • 12. Tuổi thơ dữ dội (P12)
  • 13. Tuổi thơ dữ dội (P13)
  • 14. Tuổi thơ dữ dội (P14)
  • 15. Tuổi thơ dữ dội (P15)
  • 16. Tuổi thơ dữ dội (P16)
  • 17. Tuổi thơ dữ dội (P17)
  • 18. Tuổi thơ dữ dội (P18)
  • 19. Tuổi thơ dữ dội (P19)
  • 20. Tuổi thơ dữ dội (P20)
  • 21. Tuổi thơ dữ dội (P21)
  • 22. Tuổi thơ dữ dội (P22)
  • 23. Tuổi thơ dữ dội (P23)
  • 24. Tuổi thơ dữ dội (P24)
  • 25. Tuổi thơ dữ dội (P25)
  • 26. Tuổi thơ dữ dội (P26)
  • 27. Tuổi thơ dữ dội (P27)
  • 28. Tuổi thơ dữ dội (P28)
  • 29. Tuổi thơ dữ dội (P29)
  • 30. Tuổi thơ dữ dội (P30)
  • 31. Tuổi thơ dữ dội (P31)
  • 32. Tuổi thơ dữ dội (P32)
  • 33. Tuổi thơ dữ dội (P33)
  • 34. Tuổi thơ dữ dội (P34)
  • 35. Tuổi thơ dữ dội (P35)
  • 36. Tuổi thơ dữ dội (P36)
  • 37. Tuổi thơ dữ dội (P37)
  • 38. Tuổi thơ dữ dội (P38)
  • 39. Tuổi thơ dữ dội (P39)
  • 40. Tuổi thơ dữ dội (P40)
  • 41. Tuổi thơ dữ dội (P41)
  • 42. Tuổi thơ dữ dội (P42)
  • 43. Tuổi thơ dữ dội (P43)
  • 44. Tuổi thơ dữ dội (P44)
  • 45. Tuổi thơ dữ dội (P45)
  • 46. Tuổi thơ dữ dội (P46)
  • 47. Tuổi thơ dữ dội (P47)
  • 48. Tuổi thơ dữ dội (P48)
  • 49. Tuổi thơ dữ dội (P49)
  • 50. Tuổi thơ dữ dội (P50)
  • 51. Tuổi thơ dữ dội (P51)
  • 52. Tuổi thơ dữ dội (P52)
  • 53. Tuổi thơ dữ dội (P53)

Acerca de

Tuổi thơ dữ dội được viết bởi nhà văn Phùng Quán, lấy bối cảnh đất nước Việt Nam thời kì chống Pháp, kể về một trung đội Vệ quốc đoàn đóng quân tại mặt trận Thừa Thiên Huế, gồm các chiến sĩ nhỏ tuổi từ 10-15 tuổi. Qua đó, phác họa nên bức tranh đất nước Việt Nam thời kì gian khó rất đỗi chân thật song oanh liệt. Để người đọc nhớ về một dáng hình đất nước được xây dựng trong bàn tay của những chiến sĩ nhỏ tuổi. Phùng Quán đã sắp xếp những mảnh ghép rời rạc từ tuổi thơ của mỗi người thành một bức... Qúy vị thính giả thân mến! Trong buổi đọc truyện hôm qua chúng ta đã thấy được những hình ảnh đầu tiên của các chiến sỹ nhỏ đội thiếu niên trinh sát Trung đoàn Trần Cao Vân hồn nhiên, vô tư, nghịch ngợm. Đó là 1 Tư dát - biệt danh của cậu bé Tư luôn có những trò trêu đùa tếu táo, là Hòa đen – cậu bé có nước da đen nhẻm...Đặc biệt là Mừng – cậu bé mồ côi có tài bơi, lặn..đã không sợ khó khăn, nguy hiểm mà chỉ muốn được trở thành đội viên đội thiếu niên trinh sát Trung đoàn Trần Cao Vân. Mỗi một em... Mừng ghi danh và được nhận vào đội Thiếu niên trinh sát. Anh đội trưởng bố trí Mừng vào tiểu đội ba, tổ bốn, do em Vịnh làm tổ trưởng. Vịnh còn có tên Vịnh sưa, giống với khá nhiều đội viên khác đều mồ côi từ nhỏ. Năm 11 tuổi Vịnh sưa được bác xin cho đi học nghề nguội tại xưởng của bác làm quản đốc. Một đơn vị Vệ quốc đoàn về đóng quân trong khu vực nhà máy đã khiến Vịnh xoắn lấy đơn vị không rời. Vịnh giúp các anh Vệ quốc đoàn những công việc vặt rồi trở thành một liên lạc viên uy tín, chính thức... Sau Mừng, Vệ là thành viên mới được kết nạp, là đội viên thứ ba mươi hai của đội. Vệ trạc tuổi Vịnh - sưa có cặp mắt sáng to và gương mặt dễ thương. Mới vào đội, Vệ cũng nhận được pha trêu đùa quen thuộc của Tư- dát về vụ theo Hiền học xiếc. Thế nhưng mọi người không ngờ Vệ vốn đã có sẵn vài ngón xiếc rất điêu luyện khiến ai cũng phải tròn xoe mắt ngạc nhiên. Hoá ra trước khi gia nhập vệ quốc đoàn Vệ đã là diễn viên nhào lộn của một gánh xiếc từng lưu diễn khắp lục tỉnh Nam kì. Vệ được đội trưởng... Do tình hình khẩn trương của mặt trận, Đội Thiếu niên trinh sát của Trung đoàn tạm dừng đợt huấn luyện chờ nhận nhiệm vụ chiến đấu. Đội trưởng hết sức xúc động và vui mừng khi thấy các đội viên náo nức khi được tin sắp ra mặt trận. Chưa lúc nào anh tin tưởng một cách sâu sắc rằng, những ngày sắp đến dù vấp phải gian khổ hiểm nghèo đến đâu, nhất định các em cũng sẽ làm đúng được như lời các em đã hát "Ra đi ra đi thà chết không lui...Mời quý vị tiếp tục nghe tiểu thuyết "Tuổi thơ dữ dội"của... Mừng định trốn khỏi đội để mang gói thuốc về cho Mạ thì bị Vịnh – sưa phát hiện và báo cáo Đội trưởng. Qua câu chuyện của Mừng, Đội trưởng không ngờ em lại sống trong hoàn cảnh khổ đến thế. Mẹ em bị hen suyễn nặng.Thêm vô cha em thường đánh đập mẹ nên bệnh ngày càng nặng hơn. Tình cờ nghe cụ Ba Trà già nhất xóm mách thứ lá tầm gửi đậu trên ngọn cây bút bút thật cao, chữa bệnh hen suyễn còn hay hơn thuốc tiên nhưng phải hái vào lúc nửa đêm thì mới công hiệu, Mừng quyết đi tìm thứ lá thuốc tiên... Đội vinh dự được Chỉ huy trưởng mặt trận khu C kiêm tham mưu trưởng Trung đoàn Phùng Quý Đông – là người đã ký quyết định thành lập đội Thiếu niên trinh sát đến thăm. Cái vẻ nghiêm lạnh khô khan của người chỉ huy nổi tiếng ấy làm các em cảm động , vì qua cái vẻ đó các em cảm nhận rất rõ ràng : trước mắt ông mình không phải là những đứa con nít thò lò mũi xanh nữa mà là những Vệ Quốc Quân thật sự. Càng đi vết thương càng buốt nhói, sợ làm lộ bí mật trận đánh, Quỳnh quyết không gọi các bạn và cứ thế em tụt dần và bị lạc từ đó. Mừng trở lại tìm thấy Quỳnh dưới một cái hố khá sâu và cứu bạn lên khỏi miệng hố. Còn Vịnh – sưa mò mẫm trong khu vực giặc đóng tìm bạn. Trải qua một đêm với biết bao nỗi sợ hãi vì bom đạn, mưa gió, em ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy Vịnh thấy mình đang ở dưới mái hiên một tòa nhà lớn có nhiều tầng, các cửa sổ đều chất kín bao cát. Càng đi vết thương càng buốt nhói, sợ làm lộ bí mật trận đánh, Quỳnh quyết không gọi các bạn và cứ thế em tụt dần và bị lạc từ đó. Mừng trở lại tìm thấy Quỳnh dưới một cái hố khá sâu và cứu bạn lên khỏi miệng hố. Còn Vịnh – sưa mò mẫm trong khu vực giặc đóng tìm bạn. Trải qua một đêm với biết bao nỗi sợ hãi vì bom đạn, mưa gió, em ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy Vịnh thấy mình đang ở dưới mái hiên một tòa nhà lớn có nhiều tầng, các cửa sổ đều chất kín bao cát. Vịnh phát hiện ra ngôi lầu của bon giặc gần khu vực Trường Kỹ nghệ - nơi quân ta đang chiếm giữ và chiến đấu tại đó. Trên nóc lầu cao nhất trường có một đài quan sát bí mật. Em tìm mọi cách để trèo lên được ngoi lầu của bọn giặc và đánh đi bức điện với nội dung "Một kho xăng, đạn lớn ngay phía sau ngôi lầu tôi đứng. Yêu cầu bắn!". Từ phía đài quan sát, khi Hiền và đội nhận được tín hiệu bức điện và nhận ra Vịnh-sưa thì hai lá cờ tín hiệu tuột khỏi tay Vịnh, lăn lông lốc theo chiều dốc mái lầu.... Nhờ sự phát hiện của Vịnh –sưa mà quân ta đã tiêu diệt được kho xăng và đạn bí mật của giặc. Tấm gương dũng cảm của người chiến sĩ nhỏ tuổi “ Chú thợ súng nhỏ” – Vịnh – sưa mỗi ngày càng đi xa hơn cuộc đời thực và dần biến thành một nhân vật truyền thuyết của thành Huế . Về phần Quỳnh, vết thương ở chân của em bị nhiễm trùng rất nặng. Em được đưa về trạm Quân y mặt trận khu C điều trị. Những tháng ngày ở đây em được chăm sóc tận tình và ngày nào cũng được các bạn Mừng và Vệ to đầu vào thăm. Ở buổi đọc truyện trước, tình hình mặt trận Huế lúc này biến chuyển hết sức quan trọng, Cục diện chiến xoay chiều mỗi ngày thêm bất lợi cho quân ta. Quân tiếp viện của giặc từ Pháp sang đã đổ bộ lên vùng Thừa Lưu, Lăng Cô. Chúng tiếp viện gồm những binh đoàn tinh nhuệ nhất của quân viễn chinh Pháp. Khoảng năm nghìn tên do hai tên thực dân cáo già là La –ro-cờ và trung tá Đô-rê chỉ huy. Gần một chục đội viên thiếu niên trinh sát được cử đi theo các đơn vị tăng viện. Vệ -to- đầu được chỉ huy trưởng... Mừng về đến nhà thì tin mẹ đã đi tản cư về làng Phò, cách Bao Vinh chừng nửa ngày đường. Trên đường trở lại mặt trận em gặp Trung đoàn trưởng và Nghi – liên lạc của ông đi kiểm tra tình hình mặt trận. Trung đoàn trưởng cho Mừng thêm một ngày phép nữa và cho Nghi đưa Mừng đi cùng Mừng về làng Phò thăm mẹ. Lần đầu tiên được cưỡi ngựa, lại là con ngựa Ca-rô- lin, nòi Anh Cát Lợi, co n gựa quý nhất của Vua Bảo Đại khiến Mừng vui lắm – một nỗi vui bồng bột. Mời qv nghe tiếp TT “ Tuổi thơ dữ dội” của tác... Ở buổi đọc truyện trước, trưa ngày 6 tháng 2 năm 1947, quân tiếp viện của giặc đã chọc thủng phòng tuyến sông Nong. Các bạn trong đội thiếu niên trinh sát đang chiến đấu ở Huế cùng nhiều đơn vị khác , được lệnh chuẩn bị rút khỏi thành phố. Trước giờ phút nghiêm trọng này, đội trưởng giải thích về tình hình kháng chiến cho cả đội biết, rằng: chúng ta phải rút khỏi thành phố nhưng không phải chúng ta chịu thua chúng. Theo chủ trương của Hồ Chủ tịch và của Chính phủ , cuộc kháng chiến của chúng ta được... Sau khi ở lại làng Trò một ngày, chuẩn bị cơm nắm, muối mè để hành quân vượt núi lên chiến khu Hòa Mỹ , Đội rời làng lúc mờ sáng, được ông lão tên Bụng có cái bụng to – người làng Hòa Mỹ, làm nghề bứt tranh đốt than dẫn đường. Lần đầu tiên được nếm mùi leo dốc núi, cả đội mặt bạc trắng vì mệt. Những câu chuyện hài, dí dỏm, sinh động của ông Bụng khiến cả đội quên đi mệt nhọc, sợ hãi. Chiếm xong Huế, giải vây được cho đồng bọn bị quân ta vây hãm sau gần hai tháng, viện binh giặc tiép tục đánh dốc ra Bắc Thừa Thiên. Thé giặc như lũ tràn. Cuộc kháng chiến của tỉnh Thừa Thiên bước vào thời kỳ khó khăn, gian khổ, đen tối nhất. Người hồi cư về Huế ngày một đông. Phần lớn họ trở về bằng đường sông. Anh Đồng -râu cán bộ của Ban Quân báo trung đoàn và ba đứa trẻ là đội viên của đội gồm: Kin-điệu, Tư -dát, Lượm được phân nhiệm vụ trở lại Huế hoạt động quân báo. Phải đi mất gần hai ngày tổ liên lạc và quân báo mới về đến chợ Sịa, một vùng quê cách Huế chừng mười cây số. Sau khi bố trí chỗ ăn ở của tổ liên lạc, giao cho Hiền làm tổ trưởng, anh Đồng râu thuê chiếc đò nhỏ một mui đưa tổ quân báo xuôi sông về Vĩ Dạ. Ở Vĩ Dạ, anh Đồng- râu có một người o ruột ngoài sáu mươi tuổi. Bà góa chồng sớm, chỉ có một người con trai đi bộ đội Nam tiến từ năm bốn sáu đến nay không có tin tức gì về . Để ngăn chặn sự xâm nhập đáng sợ của Việt Minh , bọn giặc cấp tốc dựng thêm nhiều lán trạm kiểm soát dọc các con đường ra vào thành phố. Qua mấy lần đi liên lạc, lần nào Lượm cũng bị các trạm kiểm soát chặn lại khám xét rất kỹ. Nhưng nhờ gan dạ, bình tĩnh, nhanh trí, Lượm đều đi về trót lọt. Quang cảnh hào hùng, sôi sục của năm mươi lăm ngày đêm chiến đấu bao vây giặc như bỗng chốc hiện về, dựng cả thành phố dậy. Bọn Pháp và tay sai bị một đòn sấm sét bất ngờ, vừa khiếp đảm, vừa tức tối. Chúng đã bị Việt Minh làm cho mất mặt với đồng bào Huế. Để vớt lại thanh thế, chúng huy động một lực lượng quân khá đông, vây ráp khu thành nội, đặt các trạm kiểm soát trước mỗi cửa thành. Kim điệu đã bị Nguyễn Trì bắt và đưa về Ty An ninh để khai thác thông tin. Nó không ngờ ông anh nuôi yêu quý của nó mà một giờ trước nó có ý định giúp đỡ, dắt vào con đường hoạt động tình báo, giờ đã theo giặc và là trưởng Ban di động của Ty An ninh. Một mặt, tên Ty trưởng cho điều trung đội Bảo vệ quân về Vĩ Dạ, do Kim dẫn đường, vây bắt anh Đồng -râu. Mặt khác, Nguyễn Trì dẫn một tổ Di động viên về đầu cầu Bao Vinh đón bắt Lượm và Tư dát từ Sịa về. Sau khi cùng với đồng bọn hành động bắn chết anh Đồng-râu ở Vĩ Dạ, Nguyễn Trì dẫn hai nhân viên di động về phục ở đầu cầu Bao Vinh để đón bắt Lượm và Tư –dát trên đường từ Sịa về Huế. Lượm bị bắt cùng xâu bánh tét bên trong là truyền đơn. Tư- dát giả đò cậu bé đi bắn chim đã thoát qua cầu Bao Vinh mà không mảy may bị Nguyễn Trì nghi ngờ. Để bảo vệ đồng đội, nó đánh lạc hướng gọi Tư -dát ở phía cầu Bao Vinh, nơi có một tốp con nít bán đậu phụng rang, kẹo gừng đứng lố nhố trước cái tiệm bán bún bò... Lượm và thằng bán kẹo gừng cùng bị đưa vào giam ở phòng tạm giam của Ty mật thám An ninh. Trong cái chuồng kiên cố, tối tăm, nhớp nhúa ấy chúng nhốt hơn ba chục con người. Trong số ba chục người , có ba người bị đòn nặng nhất : một người thanh niên trạc ngoài hai mươi, dáng dấp học trò, một người đàn ông đứng tuổi, râu quai nón, dáng chừng là thợ máy và người thứ ba là Lượm. Chúng gọi Lượm là “ thằng đánh đồn Hộ Thành”, cứ hai hôm chúng lại xốc nách Lượm lôi lên tra tấn, lấy cung. Sự gan dạ,... Nhân lúc xin đi ngoài, Lượm bất chợt lóe lên ý định bỏ trốn. Nó cố hết sức xoắn vặn bẻ gãy một đoạn dây thép treo lòng thòng ở góc tường nhà xí, dùng đoạn dây thép xâu qua cái đinh khuy trên cánh cửa buộc xoắn nhiều vòng quanh cái đinh lớn đóng trong tường . Sau đó tìm cách dỡ ngói chui ra ngoài. Lượm đi về phía sông Hương , qua đò, sang bên tê. Phát hiện Lượm vượt tù, tên cai ngục gọi điện báo cho các trạm kiểm soát các ngả đường vào thành phố. Huy động tất cả lực lượng hành động của Ty An... Lượm bị Bảo Vệ Quân dẫn đến gặp tên Sô- lê , chủ sự Sở Mật thám Phòng Nhì Pháp. Em tin chắc chuyến này mình sẽ bị tra tấn cho đến chết. Nhưng ngược lại, sự đối xử quá đặc biệt của tên mật thám cáo già làm cho Lượm vừa kinh ngạc vừa hoang mang. Đang chuẩn bị để nghe tiếng quát mắng, chửi bới tục tĩu thì được nghe những lời hỏi han ân cần; chuẩn bị để ăn báng súng, roi cặc bò… thì lại được mười ăn bánh mì nhồi chả với uống sữa ca cao. Người từ các địa phương trong tỉnh đủ các lứa tuổi bị bắt giải về Ty An ninh ngày càng đông. Và theo hồ sơ thì người nào cũng thuộc loại Việt Minh đầu sỏ, từng làm những việc nghiêng trời, lở đất. Tên Ty trưởng quyết định chuyển bớt khoảng ba chục tù nhân loại cứng đầu, nguy nhiểm nhất sang lao Thừa Phủ- nhà tù lớn nhất ở Huế, được xây dựng từ hồi Pháp thuộc. Nhìn những bức tường đá cắm mảnh chai, giăng đầy dây điện và tụi lính canh gác cẩn mật, Lượm cay đắng nhận ra khó mà thoát khỏi nơi đây ” Lượm và thằng Thúi được thả ra ngoài cùng với hai chục người khác từ Ty An ninh sang. Ra xà lim họ sẽ được ở chung với những người tù khác trong hai ngôi nhà dài ở bên kia sân lao, được gọi là ba-ti- măng một, và ba-ti măng hai. Bất chợt bắt gặp Chỉ huy trưởng mặc bộ bà ba vải nâu, dầm dập, Lượm kéo thằngThúi đi vòng quanh xà lim để tìm hiểu lý do vì sao Chỉ huy lại bị bắt. Nó không để ý tới một toán tù con nít khá đông đang chăm chú nhìn theo hai đứa. Đứa lớn nhất là Lép- sẹo, tên kẻ cắp, du đãng... Vẫn cay cú sau lần bắt nạt Lượm không thành, Lép –sẹo kéo cả băng đi vào ba-ti - măng một tiếp tục kiếm cớ gây sự. Nó đá thốc một cú vào giữa bụng thằng Ngạnh. Lép-sẹo định đá tiếp cú thứ hai thì Lượm đứng phắt dậy nhào tới, vung tay hết cỡ, đấm tạt ngang vào chính giữa quai hàm Lép- sẹo. Lượm đánh nó không phải chỉ bằng sức mạnh man dại của nỗi tức giận mà cả với nỗi uất ức, buồn khổ bị dồn nén. Tụi đàn em Lép –sẹo cũng nhảy xô vào Lượm. Tiếng la to của thằng Thúi làm hai tên lính ngục phải... Để sửa sang lại thật nhanh thành phố Huế vừa chiếm được, bọn Pháp cần rất nhiều nhân lực. Bọn giặc đã lấy hàng nghìn tù đến làm việc - gọi chung là cỏ - vê. Làm cỏ- vê hết sức nặng nhọc và bi đánh đập nhưng ai cũng thích được đi làm. Thằng Thúi với sự tháo vát của con nhà kẻ khó thích nghi rất nhanh với hoàn cảnh. Nó kiếm được hai cái ống bơ, đục lỗ , buộc quai luồn lách qua chân những người lớn vật nài xin thức ăn, nước của những toán tù đi qua đem vào ba-ti-măng cho Lượm và Nghạnh. Nó còn kết... Nghe những chuyện thằng Lanh kể về Lép-sẹo làm Lượm bật lên ý nghĩ phải lanh tay đối phó trước. Nó nhờ thằng Nghạnh và thằng Lanh dẫn đi gặp những đứa bị bắt vì tội làm liên lạc cho Uỷ ban du kích. Tất cả có bẩy đứa, cũng trạc tuổi Lượm và Thúi và đều có mối thù với thằng Lép -sẹo. Lượm tập hợp lại thành một đội cả thảy 11 đứa, ở chung một chỗ như một tiểu đội du kích tập trung. Cả đội sẽ ăn chung, ở chung, ngủ chung đoàn kết chống lại băng Lép - sẹo. Để có chỗ sạch sẽ cho cả bọn ngủ nó tìm cách... Ở buổi đọc truyện trước, bọn lính ngục bắt tù con nít phải dọn cầu tiêu của hai dãy ba-ti- măng 1 và 2. Nhân cơ hội này, băng Lép -sẹo, đứa nào cũng giấu dao trong áo hùng hổ xông tới khống chế đội của Lượm, bắt cả đội phải dọn vệ sinh cả hai nơi. Cùng đó, sự xuất hiện của Một Điếu khiến Lượm mắc kẹt giữa hai đối thủ đều đáng sợ. Với kinh nghiệm chiến sĩ, bản chất cứng cổ, cộng với vốn tiếng Pháp thông thạo, Lượm đã thuyết phục được tên Một Điếu đứng về phía đội mình , khiến băng Lép- sẹo phải... Việc Chỉ huy trưởng bị đưa đi mất tích trong đêm và tin Vệ -to- đầu bị bắt cùng với chỉ huy trưởng có thể hiện nay đang bị giam ở lao Tòa Khâm, làm Lượm bàng hoàng, choáng váng. Lời khuyên dặn hôm nào của Chỉ huy trưởng rằng: “nếu thế hệ chúng tôi chưa làm xong được sứ mệnh lớn lao này thì thế hệ các em nôí tiếp xốc tới, hoàn thành cho bằng được” lại vang vọng trong tâm trí Lượm, giúp nó bình tâm trở lại, nâng đỡ nó trong cuộc chiến đấu đơn độc không đồng đội, không người hướng dẫn, chỉ huy. Nỗi... Chỉ sau hai tuần đi làm cỏ- vê, Lượm đã gây được tín nhiệm với hầu hết bọn Tây ở sở Pót, từ tên giám đốc cho đến tên lính gác. Nó làm việc, chăm chỉ, cẩn thận, chu đáo và trung thực. Tất cả những việc làm của Lượm đều không lọt qua mắt tên đội Buy-va. Hắn báo cáo thường xuyên với viên quan hai giám đốc sở. Viên quan hai I-tai đã tin tưởng tiếp tục giao cho Lượm nhiệm vụ quét dọn vệ sinh phòng làm việc của hắn và hứa khi nào Lượm ra tù sẽ tuyển dụng nó vào làm loong toong cho sở. Lượm đi làm cỏ- vê sở Pốt đã được hơn một tháng. Trong thời gian đó nó cứ âm thầm nhưng ráo riết chuẩn bị cho cuộc vượt tù lần thứ ba. Ban ngày đi làm cỏ-vê Lượm phải chuẩn bị từng li, từng tí cho việc vượt tù, phải thường xuyên đối phó với những bất trắc xảy ra liên tiếp. Như buổi chiều xúc trộm bánh bích quy vụn và vụ vặn răng con béc –giê chỉ một chút nữa là Lượm sa vào bẫy không cách gì thoát nổi. Với bản tính thận trọng của người lính trinh sát, nó không mang số bánh quy vụn về ngay mà... Những ngày chủ nhật không đi làm, Lượm mở lớp dạy chữ cho những đứa chưa biết chữ trong đội. Các bạn học rất chăm. Thấm thoát đã có đứa chập chững biết đọc, biết viết. Đi làm, nó cố gắng mang về nhiều nước sạch hơn. Kiếm được chút thức ăn nó mang về cho những đứa bệnh nặng. Nó lần lượt bắt cả bọn cởi hết quần áo để nó đem luộc rận, giặt rũ phơi khô mang về cho chúng. Nó còn lấy cắp được đủ các loại thuốc từ sở Pốt, chữa cho mấy đứa trong đội bị bệnh và cứu thằng Lép - sẹo khỏi lưỡi hái tử thần. Kế hoạch vượt tù lần 3 của Lượm đã xong. Điều mà nó lo sợ trước đã xảy ra. Mụ vợ Một Điếu phát hiện con gà mái hoa mơ đang nhảy ổ bị mất. Bà ta tru tréo bắt lão phải tra khảo cho ra đứa giết trộm gà. Một Điếu chưa biết ai là kẻ trộm gà đã vung roi quất như xé thịt xuống vai Lượm. Bắt gặp tia nhìn hoảng sợ của Lép- sẹo, vẻ mặt cắt không còn hột máu của thằng Chồn -hôi và các bạn, cộng với khẩu súng lục trong bàn tay lông lá của Một Điếu, nỗi sợ hãi của Lượm đã lên đến cùng cực. Nhờ có anh tù điên đứng ra nhận tội mà Lượm, Thúi Và thằng Lép-sẹo mới có cơ hội đi làm cỏ- vê, cũng có nghĩa có cơ hội được trốn tù. Ngay buổi trưa hôm ấy, khi cả bọn lính đã chìm vào giấc ngủ trưa, nó để cho Lép –sẹo muốn trốn đi đâu thì đi, còn thằng Thúi đứng chờ nó đột nhập vào buồng thằng quan hai lấy trộm khẩu súng và bốn băng đạn. Sau khi tiêu diệt được tên Việt gian Nguyễn Trì và tước được của nó khẩu “ côn mười hai”, Lượm và Thúi cố lủi thật nhanh giữa cánh đồng lúa chín. Gặp một con hói lớn, bên kia con hói cách chừng hai vạt ruộng là một lũy tre dài . Đó là lũy tre dọc con đường ven bờ sông quãng lên trên cống Phát Lạc. Cánh đồng bên kia sông thuộc địa phận làng Lượm. Hai đứa định ngồi nghỉ rồi bơi qua sông thì bất ngờ gặp lại Lép-sẹo. Xê -ca Hòa Mỹ là chiến khu đầu não kháng chiến của tỉnh Thừa Thiên . Bởi vậy, bọn giặc dốc sức tìm đủ trăm phương nghìn kế để tiêu diệt chiến khu Hòa Mỹ. Làng Hào Mỹ được gọi là “Tiền chiến khu”. Đội Thiếu niên trinh sát là một trong những đơn vị đóng quân ở đây. Thường ngày, những đứa khỏe trong đội được cử về đồng bằng bám vị trí giặc, bám đường quốc lộ … làm tai mắt cho chiến khu. Ở lại lán chỉ còn những đứa ghẻ lở kềnh càng hoặc lên cơn sốt rét nặng. Sống với nhau lâu, mỗi thành viên trong đội lại bộc lộ ra những tài lẻ . Tư –dát, ngoài tài hài hước, nó còn có tài nhớ thơ, làm thơ, đọc thơ, kể chuyện , sáng tác kịch, dạo , nó còn có thêm một cái tài mới, được các bạn hoan nghênh đặc biệt, đó là tài cắt tóc. Quỳnh Sơn ca, tuy nhỏ bé, yếu ớt nhưng có năng khiếu và tâm hồn yêu nghệ thuật. Do công tác liên lạc mà mừng thuộc làu tất cả đường đi lối lại trong chiến khu Hoà Mỹ. Nó đã tham mưu cho Trung đoàn vị trí đặt đài quan sát mới của chiến khu rất đắc địa , tại nơi có cây quao đại thụ, cao vòi vọi ở Xê ca Bảy và được đội trưởng thưởng cho mấy tờ giấy, bút chì mới và mươi đồng. Bồng –da - rắn, Châu sém và Hiền sau ngày ở Sịa rút lên chiến khu được đội trưởng phân công thành một tổ trinh sát chuyên việc bám vị trí địch, theo dõi điều tra tình hình địch. Một đêm tháng tư 1947, vị... Tổ trinh sát Châu- sém, Hiền và Bồng da rắn lại được trung đoàn giao nhiệm vụ bám vị trí Cầu Nhi- một đồn giặc kề quốc lộ số Một, cách thành phố ba chục cây số về phía Tây Bắc. Một tháng sau , Ban Tham mưu Trung đoàn đã nhận được đầy đủ câu rả lời của tổ trinh sát. Sau khi đã nắm chắc tình hình địch ở vị trí Cầu Nhi và quy luật hành quân tuần tiễu của giặc trên quốc lộ Một, Ban chỉ huy trung đoàn 101 đã tổ chức một trận kỳ tập tài tình, đầy mưu lược, tiêu diệt gọn vị trí Cầu Nhi trong vòng... Từ Huế, cha Quỳnh là ông Tuần Vy, nguyên tuần phủ cũ sai hai người phụ nữ, một mẹ, một o già lên chiến khu xin cho Quỳnh về nhà. Hai người phụ nữ mang theo haim, lá thư. Một lá thư đánh máy của ông gửi Ngài chỉ huy cao cấp Quân đội Việt Minh tỉnh Thừa Thiên xin cho Quỳnh được trở về với gia đình, kèm chút lễ mọn tri ân. Một bức thư viết tay của Mạ gửi cho Quỳnh. Bà cho biết gia đình rất mong Quỳnh về. Chuyện của Quỳnh được sôi nổi bàn tán khắp nơi chiến khu. Mọi người thi nhau phỏng đoán, đánh cược với nhau vể chuyện em về hay ở lại. Năm đó là năm gian khổ trầm trọng nhất của cuộc kháng chiến chín năm ở chiến trường Bình Trị Thiên. Vì một sự hểt sức tình cờ mà chú bé chiến sĩ mười ba tuổi này đã trở thành đại diện cho cả hai bên, bên bền gan và bên ngã lòng. Người ta mượn chú để công khai bộc bạch lòng mình trước giờ phút nghiêm trọng của kháng chiến . Mỗi bên đêu muốn níu kéo chú đứng về... Nhìn tấm thân xanh xao, yếu ớt của Quỳnh, thím Ba và O Hường không khỏi thương xót. Hai người phụ nữ ra sức khuyên nhủ và bầy ra một đống đồ lề nào quân áo, thuốc nen, bánh kẹo, cafe....để dụ Quỳnh vể nhà. Nhưng trái lại, Quỳnh lại tỏ ra rất xấu hổ vì gia cảnh cảnh của mình và cương quyết đi theo cách mạng. Em đang bị căn bệnh sốt rét hoành hành, vết thương cũ tái phát, cộng với căn bệnh suy tim, cú sốc tình cảm quá căng thẳng, quá mãnh liệt đã làm em vỡ tim, đột tử. Lê Kim, biệt danh Kim -điệu, đội viên đội Thiếu niên trinh sát của Trung đoàn 101 , trong danh sách điệp viên của Sở Mật thám Phòng Nhì Pháp, có mật danh là "M.13"; Hắn đã ở chiến khu được 2 tháng , đã 3 lần bắt liên lạc với B15 và gửi báo cáo vể Sở Phòng Nhì Pháp tình hình tiến triển của kế hoach "F29"; (kế hoạch đánh cắp bản đồ bố phòng chiến khu). Trong đội nó chơi thân với Mừng nhất – là để có được những thông tin mật về tấm bản đồ bố phòng chiến khu. Tuy nhiên nó lại gờm Bồng da rắn nhất vì... Trên dường từ đồng bằng lên chiến khu báo cáo tình hình , Bồng gặp người đàn ông đội nón, mặc áo vải đà vai vác đòn xóc, trong vai người đi mua mây hỏi đường lên Hòa Mỹ. Vốn có khả năng xét đoán người tinh vi, nó khẳng định hắn là tên Việt gian nên dẫn thẳng người đàn ông này vào trạm gác Tiền tiêu chiến khu. Người đàn ông tỏ ra hốt hoảng , cố gắng thanh minh và đưa ra giấy chứng nhận của Ủy ban xã cấp nhưng nó vẫn khẳng định một trăm phần trăm hắn là Việt gian, đề nghị trói hắn lại rồi giải vô công... Chiến khu Hoà Mỹ đã biết tin bốn chiến sĩ tổ gác trạm tiền tiêu phía Nam Xê ca bị một tên Việt gian giết hại. Người tức giận hơn cả trước cảnh tượng này là Bồng -da - rắn. Mừng sợ hãi không dám nói Kim vấn thuốc cho thằng Việt gian hút, nhờ thế thằng Việt gian mới đốt được dây trói, cướp súng , bắn chết các anh trạm gác. Kim - điệu ngoài mặt làm bộ đau xót nhưng trong bụng thù mừng thầm vì nguy cơ đe doạ nó không còn nữa. Đơn vị Thiếu niên trinh sát chưa kịp tổ chức học tập vể ý thức cảnh giác... Việc Kim điệu và Mừng, hai đội viên đội Thiếu niên trinh sát bỏ trốn đã làm chấn động cả chiến khu. Xâu chuỗi những sự kiện lại, Ban Quân báo Trung đoàn đi đến kết luận : Tên Mừng là điệp viên được bọn mật thám khôn khéo cài vào hàng ngũ Vệ Quốc đoàn từ ngày đầu kháng chiến. Cả khu ai cũng tỏ ra kinh ngạc và không thể ngờ được một kẻ được tin yêu lại bất ngờ được phát hiện đó là đứa phản bội quỷ quyệt, đê tiện nhất. Mừng được cởi trói. Nó thành thực khai toàn bộ quá trình bị thằng Kim khống chế và bắt nó về Huế , đến ngày trở lại chiến khu. Từ giọng kể, gương mặt và những giọt nước mắt ngắn dài chảy tràn trên hai gò má trẻ thơ của nó toát lên những điều chân thật khiến Trưởng Ban Quân báo Trung đoàn Lê Hường thoáng có ý nghĩ “hay đúng là nó bị nghi oan”? Tin của các chiến sĩ trinh sát từ Tiền chiến khu đưa về là bọn giặc đang sửa soạn một trận tấn công quyết định định vào các Xê ca. Chúng tin rằng trận tấn công quyết định này, chúng sẽ nghiền nát toàn bộ chiến khu. Trinh sát của ta dự đoán mũi tấn công chính của bọn giặc là hướng Xê ca Bẩy, nơi đóng bệnh viện. Ban Chỉ huy trung đoàn quyết định tổ chức một trận phục kích bằng địa lôi lới nhất từ trước đến nay, với toàn bộ số mìn hiện có của chiến khu, tại bãi trống trên đường vào Xê ca Bảy. Nghi nhận ra chị tổ trưởng dân công lừng danh của chiến khu đang trong tình trạng nguy kịch chính là mẹ của Mừng. Nó đề nghị bác sĩ Thiền viết mấy chữ gửi anh Lanh phụ trách trại giam, xin cho Mừng được đến Xê ca Bảy gặp mạ hắn. Trại trưởng Lanh đồng ý, giao cho Nghi áp giải Mừng vể Xê ca Bảy cho nó gặp mạ. Được cởi trói, Mừng nức nở, cắm đầu chạy ko bén đất để mau được lên với mẹ.

Comentarios

Etiquetas: Tuổi thơ dữ dội audio, Tuổi thơ dữ dội - audio, Ficción literaria audio, free audiobook, free audio book, audioaz