
Mưa Đỏ - Free Audiobook
Author(s): Chu Lai,
1 / 22Mưa đỏ (phần 1) - Chu Lai
- 1. Mưa đỏ (phần 1) - Chu Lai
- 2. Mưa đỏ (phần 2) - Chu Lai
- 3. Mưa đỏ (phần 3) - Chu Lai
- 4. Mưa đỏ (phần 4) - Chu Lai
- 5. Mưa đỏ (phần 5) - Chu Lai
- 6. Mưa đỏ (phần 6) - Chu Lai
- 7. Mưa đỏ (phần 7) - Chu Lai
- 8. Mưa đỏ (phần 8) - Chu Lai
- 9. Mưa đỏ (phần 9) - Chu Lai
- 10. Mưa đỏ (phần 10) - Chu Lai
- 11. Mưa đỏ (phần 11) - Chu Lai
- 12. Mưa đỏ (phần 12) - Chu Lai
- 13. Mưa đỏ (phần 13) - Chu Lai
- 14. Mưa đỏ (phần 14) - Chu Lai
- 15. Mưa đỏ (phần 15) - Chu Lai
- 16. Mưa đỏ (phần 16) - Chu Lai
- 17. Mưa đỏ (phần 17) - Chu Lai
- 18. Mưa đỏ (phần 18) - Chu Lai
- 19. Mưa đỏ (phần 19) - Chu Lai
- 20. Mưa đỏ (phần 20) - Chu Lai
- 21. Mưa đỏ (phần 21) - Chu Lai
- 22. Mưa đỏ (phần cuối) - Chu Lai
About
Mùa hè năm 1972 đỏ lửa, các chiến sĩ đang giằng co từng tấc đất với địch ở Thành cổ Quảng Trị. 81 ngày đêm chiến đấu ở nơi này đã viết nên một thiên anh hùng ca bất hủ về lòng yêu nước, sự hy sinh của những người lính quân đội anh hùng.
Đặng Huy Cường - một thanh niên Hà Nội vừa học nhạc vừa luyện võ, chuẩn bị lên đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên. Dù đang là sinh viên nhạc viện với tương lai rộng mở, Cường vẫn chọn con đường ra trận mang theo lý tưởng về tình yêu đất nước.
Giữa những giờ khắc ngưng bặt của chiến tranh, tiểu đội của Cường ngồi bên nồi măng nấu thịt thú rừng bên bờ sông, ăn bữa cơm tươi có thể là cuối cùng trước khi vào trận. 6 người lính lần lượt giới thiệu tên tuổi, quê quán và hoàn cảnh của mình. Họ cùng nhau chia sẻ bữa ăn, chén rượu kết nghĩa bên sông, coi như lời thề sống chết có nhau trước giờ vượt sông sang chiến trường.
Chiến sự ác liệt nổ ra tại khu vực cửa Ái Tử và thị xã Quảng Trị. Pháo từ các chiến hạm Mỹ ngoài khơi cùng với đạn pháo từ các cao điểm đổ xuống dồn dập khiến thị xã chìm trong khói lửa. Một dòng người di tản hỗn loạn, bế bồng, gồng gánh giữa tiếng kêu khóc, máu đổ, thân người tung lên quần quật.
Câu chuyện mở đầu bằng cuộc gặp giữa Tư lệnh Vũ Thành và Cường - chàng sinh viên Hà Nội tình nguyện vào chiến trường. Tư lệnh xúc động khi nhận ra Cường giống cha mình, một cán bộ cách mạng kỳ cựu và khuyên anh chuyển sang công tác tuyên huấn. Nhưng Cường quyết định xin được trực tiếp ra chiến hào, giữ trọn mong muốn trở thành người lính thực thụ.
Tình hình tiếp tế càng trở nên khó khăn khi quân Sài Gòn siết chặt vòng vây. Nhiều nữ thanh niên xung phong, trong đó có Hồng vẫn lặng lẽ bám trụ đưa từng khẩu phần cơm, từng viên đạn vào trận địa. Cô gặp lại Cường trong một lần đưa thương binh ra sông. Cả hai có những phút giây lặng thầm ngắn ngủi và từ đây nảy sinh thứ tình cảm vừa e ấp vừa kiên cường.
Thành cổ Quảng Trị trở thành nấm mộ tập thể của những người lính tuổi đôi mươi. Cường, Bình và Tạ giờ chỉ còn là những cái bóng sống sót trong địa ngục có thật. Họ di chuyển trong đường hầm sạt lở, ăn cơm mốc, ngủ cạnh xác bạn nhưng không ai chịu rời trận địa. Khi được lệnh rút, họ xin ở lại.
Bình - chàng họa sĩ trẻ bị thương nặng nhưng vẫn ngồi lặng lẽ vẽ bức tranh cuối cùng không phải bằng cọ mà bằng chính ngón tay rớm máu đỏ. Anh cố lưu lại dấu tích của sự sống, của tình đồng đội và một thời tuổi trẻ rực lửa. Không do dự, Bình ôm bộc phá lao vào ổ đại liên, một cảnh tượng đau đớn mà rực rỡ như chính số phận của anh và đồng đội.
Cường và đồng đội bất ngờ gặp đoàn thương binh nối dài như một đoàn âm binh máu me, thương tích đầy mình. Bác sĩ Lê - người đã quen Cường từ trước chia sẻ nỗi ám ảnh về số phận thương binh chất chồng trong hầm cứu thương khiến Cường rùng mình. Đã là ngày thứ ba mươi, con số kinh hoàng của một trận chiến kéo dài liên tục. Thành cổ trụ được là nhờ hệ thống cống ngầm.
Tại trận đánh giáp lá cà trong thành cổ, những binh lính tinh nhuệ của địch bị đánh trả quyết liệt. Dù có ưu thế về vũ khí và thể lực, chúng vẫn không thể áp đảo được những người lính với tinh thần chiến đấu như lửa. Tiểu đội của Cường thương vong nặng. Các chiến sĩ trẻ hy sinh khi chưa kịp sống trọn một đời, nhưng họ đã sống trọn một lý tưởng.
Sự hy sinh của Hải khiến không khí trong tiểu đội nặng trĩu. Cường chìm trong im lặng. Anh không khóc, không gào thét nhưng đôi mắt đục mờ vì nỗi đau. Hải không chỉ là người đồng đội mà còn là một phần ký ức, một người bạn thân từng chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất về chiến tranh, lý tưởng và cả khát khao được công nhận.
Trong khung cảnh rực lửa và đầy chết chóc của chiến trường thành cổ Quảng Trị, Bến Vượt trở thành địa danh khốc liệt nhất nơi máu thịt thương binh và lính mới nối nhau vượt sông. Giữa bãi pháo, hình ảnh dòng sông máu hiện lên bi tráng, xác người, xác thuyền bập bềnh, những người lính vượt sông mang theo thương tích hoặc hy vọng.
Tiểu đội bảy người của ta nhận nhiệm vụ nhổ cờ trong đêm khuya. Họ mặc quân phục nghiêm chỉnh như để sẵn sàng ra đi trong tư thế đẹp nhất. Một cậu lính trẻ tên Tú nài nỉ được đi theo, xúc động vì được gọi là anh hùng. Ở một điểm khác, tiểu đội đặc nhiệm chia quân tiến vào khu nhà tù cũ, nơi dự đoán là mục tiêu cắm cờ của địch.
Cường nhận được lời biểu dương từ Cục Chính trị mặt trận về hành động phá thế cắm cờ của địch - một chiến thắng mang ý nghĩa lớn trên mặt trận ngoại giao. Dù được đề nghị ra Bắc dưỡng thương và đào tạo tại nước ngoài, anh từ chối vì tình cảm với đồng đội và với Hồng.
Cường và Hồng có buổi chia tay đầy cảm xúc bên bờ sông Thạch Hãn. Dòng sông yên ả nhưng lòng người dậy sóng. Lần này, Cường sắp vượt sông ra tiền tuyến, Hồng vừa lo lắng vừa không muốn rời xa, cả hai tâm sự về ảo giác chiến tranh, tình yêu nảy sinh giữa bom đạn và những nỗi sợ không thành lời.
Kẻ địch bất ngờ dùng xe tăng và pháo tăng ém sẵn khiến các chiến sĩ ta chịu tổn thất nặng. Tuy nhiên, bằng tinh thần gan góc và sáng tạo, chiến sĩ Mạc Tần liều mình dùng cối bắn thẳng vào xe tăng địch, góp phần xoay chuyển thế trận.
Đại đội trưởng phía quân giải phóng là Tạ cùng đồng đội tiến hành một cuộc tập kích vào Ban Chỉ huy tiểu đoàn biệt động quân số 6. Dù bị cơn ho kéo dài hành hạ, Tạ vẫn cương quyết tham chiến đánh trận thành công, cùng đồng đội tiêu diệt được nhiều sĩ quan địch. Tuy nhiên, khi Tạ đang thu giữ tài liệu thì bất ngờ bị tên trung tá bắn lén khiến anh trọng thương.
Trước lúc hy sinh, Tạ để lại lời trăng trối đầy xúc động gửi tới vợ con và mẹ già cùng đồng đội của mình. Anh mong sau chiến thắng, nếu có nhớ, vợ hãy về Quảng Trị để tìm phần mộ anh. Vào giữa đêm mưa, đồng đội tổ chức thủy táng cho người anh hùng kiên trung ấy ngay trên sông Thạch Hãn. Nỗi mất mát quá lớn khiến tất cả lặng đi.
Chiến sĩ Hải bị địch bắt và tra khảo. Gã Phan Thái dùng bạo lực, mỉa mai và cả đòn tâm lý để ép anh đầu hàng, nhưng Hải vẫn giữ vững khí tiết. Dù bị đánh đập, bị súng kề vào đầu, anh vẫn đáp trả bằng lời lẽ bình tĩnh và đầy khí phách khiến kẻ thù nể phục. Anh kiên định rằng, cái chết cũng phải có giá trị, không thể chết vô ích.
Trong giây phút cận kề cái chết, Hải vẫn giữ vững khí tiết, bình thản như đã chuẩn bị từ lâu. Anh hiểu rằng cái chết của mình không chỉ là sự kết thúc một sinh mệnh mà còn là sự chứng minh lòng trung thành, danh dự và tinh thần bất khuất trước đồng đội và Tổ quốc.
Chiến sĩ trẻ tên Bình - người đồng đội thân thiết của Cường đã ra đi. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Bình chỉ kịp gửi gắm mong muốn đưa kỷ vật về cho cha, rồi ra đi trong vòng tay bạn bè.
Cường và Tấn, hai người sống sót cuối cùng của đại đội. Trước khi sang sông, cả hai đứng lặng lẽ tiễn biệt đồng đội. Trong không khí buồn bã ấy, Cường bất ngờ trông thấy Hồng - người con gái anh yêu mà tưởng đã mất. Họ đoàn tụ trong giây phút nghẹn ngào. Nhưng bên nhau chưa được bao lâu, họ lại bước tiếp vào trận chiến mới.
Comments
Related Audiobooks
Tags: Mưa Đỏ audio, Mưa Đỏ - Chu Lai audio, Literary Fiction audio, chiến tranh, lịch sử, lịch sử Việt Nam, văn học việt nam, free audiobook, free audio book, audioaz